14 ngày làm việc của nữ dân binh tự vệ trong "tâm" dịch Trúc Bạch
Hơn một ngày sau khi các chốt bao quanh tuyến phố Trúc Bạch (quận Ba Đình, Hà Nội) túa, Trần Hà Ly, 28 tuổi - nữ dân quân tự vệ duy nhất tình nguyện xung phong làm việc tại khu vực cách ly tiếp kiến với nhiệm vụ nhìn căn nhà số 125. Đây là nơi ở của nữ bệnh nhân số 17 Nguyễn Hồng N. trước khi phát bệnh.
Ly chưa biết đến bao giờ sẽ dỡ phong tỏa căn nhà này, chỉ biết được cấp trên phân công thì cô đến gác, những ai qua đường không biết dừng trước cửa là Ly ra bảo khu vực hiểm, đề nghị họ di chuyển tiếp.
Nữ dân quân Trần Hà Ly chuyển di làm việc trên đường Trúc Bạch.
Trong suốt 14 ngày lập chốt phong tỏa Trúc Bạch, mỗi ngày, ca làm việc của Ly kéo dài 8 tiếng. Cứ đều đặn 9h sáng và 16h chiều cô cùng 9 thành viên khác trong tổ dân binh tự vệ đẩy chiếc xe lăn chở thức ăn, nước uống và nhu yếu phẩm đi phát cho người dân. Có những ngày thiếu người, Ly làm đến 12 tiếng đồng hồi mới về nghỉ. thời kì rảnh thì làm thêm công tác tuyên truyền phòng chống dịch cho phường.
"Giúp được chút sức nhỏ chống lại bệnh tật ở nơi mình sinh ra em cũng thấy vui" Ly cười tươi nói. "Thế mấy ngày đầu làm việc em có sợ không?", cô gái quyết đoán "em không sợ vì em đã tìm hiểu kỹ về căn bệnh rồi, xúc tiếp với người quần chúng. # em có khẩu trang, áo bảo hộ, không phải lo gì cả".
Nhớ lại tối 6/3 khi chính quyền xác nhận có ca nhiễm đầu tiên ở Hà Nội, phố Trúc Bạch nhận lệnh phong, dân tình nhốn nháo, nhà Ly lại nằm sát tuyến phố, cô thao thức cả đêm không chớp mắt.
14 ngày làm việc ở khu cách ly là từng ấy ngày nữ dân binh phải hạn chế xúc tiếp người nhà, cũng không gặp mặt bồ, bạn bè. hiếm được về nhà cô chỉ ở trong phòng, không đi shopping, không lui đến khu vui chơi tiêu khiển hay quán cafe đông người.
Căn nhà số 125 Trúc Bạch vẫn được quây rào sắt.
Ly chơi cùng những em bé bên vườn hoa lúc rảnh.
Cô phân bua có những đêm dài thấy anh chị cán bộ y tế, công an trong ca trực không được ngủ, phải liên tiếp thưa về tình hình dịch trong khu về trung tâm, Ly càng thấy thương và lấy đó là động lực cầm hoàn tất tốt nhiệm vụ.
Trước khi xung phong vào đội dân binh phòng chống dịch của khu phố, Ly chuyên đi tổ chức sự kiện và làm thêm cho một cơ sở giáo dục măng non. Cô gái trẻ từng có thời gian dự công tác Đoàn, giữ vai trò bí thơ Đoàn phường Trúc Bạch hơn một năm.
"Mấy ngày đầu vào làm ở khu cách ly, ngày nào cha mẹ em cũng gọi nhắc, dần thành quen. Giờ gỡ chốt rồi nên thoải mái hơn, em sẽ làm tiếp đến khi nào cả khu phố an toàn mới về với công việc thường ngày của mình", Ly nói.
"Mấy ngày cách ly cả khu không có thêm ai nhiễm là mừng..."
Cuối chiều 21/1, ông Đỗ Trọng Việt thủng thỉnh đi bộ đến phố Trúc Bạch thay ca cho ông Vũ Văn Khôi. Cả hai đã 70 tuổi, bảo vệ lâu năm ở tổ dân phố. Công việc họ làm bữa nay là ngăn không cho người đi đường dừng quá lâu trước cửa căn nhà số 113, phía trước nhà, hàng rào khung sắt dựng vây quanh vẫn treo biển "KHU VỰC CÁCH LY".
Ông Việt (trái) thay đến thay ca cho ông Khôi (phải).
Ngôi nhà số 113.
Người dân Trúc Bạch bảo đây là nơi tạm cư của tài xế riêng cho gia đình nữ bệnh nhân số 17, tuấn kiệt xế được phát hiện chỉ vài ngày sau chở nữ bệnh nhân nhập viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 xét nghiệm.
Khuya 20/3 sau khi các chốt cách ly được dỡ bỏ, một phần cán bộ y tế, công an rời đi. Tuyến phố chỉ còn hai lực lượng chính làm nhiệm vụ gồm bảo vệ tổ dân phố; dân binh tự vệ.
Trên chiếc ghế inox đối diện cửa nhà số 113, ông Việt, ông Khôi cứ thế thay phiên nhau mỗi người gác hai tiếng. Khi mệt sẽ có người đến chi viện. Trong 14 ngày lập chốt cách ly, cả hai ông đều làm nhiệm vụ bảo vệ vòng ngoài.
Dù đã lớn tuổi, thuộc nhóm đối tượng dễ truyền nhiễm nhưng khi hỏi về tình hình sức khỏe sau nhiều ngày ở trong "tâm dịch", ông Khôi cười nói: "Tôi thấy thường ngày, không quá lo lắng gì cả, hiện thời vẫn khỏe mà".
trẻ thơ chơi đu quay.
Những người luống tuổi tập thể dục bên vườn hoa dọc đường Trúc Bạch.
Còn ông Việt giãi tỏ niềm vui khi tất thảy 70 hộ dân Trúc Bạch sau nhiều ngày ở trong nhà, giờ họ chính thức được tự do đi lại. "Mấy ngày cách ly cả khu không có thêm ai nhiễm là mừng, giờ phải làm ăn tiếp, quán xá đóng cửa lâu quá", ông Việt nói rồi hướng ánh mắt nhìn một lượt những căn nhà dọc con phố vẫn đóng cửa im lìm. Ông lầm bầm phân tách "chắc cũng phải mất một thời kì nữa việc buôn bán của người dân mới rộn rịp như trước".
Bên dải vườn hoa dọc đường Trúc Bạch, những đứa trẻ cùng chơi đu quay, cầu trượt nô giỡn gọi nhau ríu rít. Một vài nữ giới đứng tuổi tranh thủ đoàn luyện sức khỏe trên những chiếc máy chạy bộ trên không, cuộc sống nơi đang bắt nhịp trở lại sau những ngày "sống chậm".
Phố Trúc Bạch chiều muộn 21/3.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét